Truy cập nội dung luôn
 
                                                     English Facebook RSS Hỏi đápSơ đồ cổng

Chi tiết tin

Nghệ thuật đánh du kích
12/05/2019

Thoắt ẩn, thoắt hiện, đánh bằng chông sắt, chông tre; đánh bằng ong vò vẽ, đánh bằng mìn và lựu đạn gài, sử dụng giàn thun bắn lựu đạn linh hoạt, biến hóa khôn lường đã đưa cách đánh du kích của ta lên một tầm cao nghệ thuật. Cũng cần nói rằng, so sánh về lực lượng tương quan thì kẻ thù của chúng ta quá mạnh, phương tiện chiến tranh và vũ khí hiện đại nên chưa thể dàn hàng ngang đối đầu. Vậy nên, tiến hành chiến tranh du kích là biện pháp khá hữu hiệu, vừa bảo toàn được lực lượng, vừa gây cho địch nhiều tổn thất nặng nề

Thoắt ẩn, thoắt hiện, đánh bằng chông sắt, chông tre; đánh bằng ong vò vẽ, đánh bằng mìn và lựu đạn gài, sử dụng giàn thun bắn lựu đạn linh hoạt, biến hóa khôn lường đã đưa cách đánh du kích của ta lên một tầm cao nghệ thuật. Cũng cần nói rằng, so sánh về lực lượng tương quan thì kẻ thù của chúng ta quá mạnh, phương tiện chiến tranh và vũ khí hiện đại nên chưa thể dàn hàng ngang đối đầu. Vậy nên, tiến hành chiến tranh du kích là biện pháp khá hữu hiệu, vừa bảo toàn được lực lượng, vừa gây cho địch nhiều tổn thất nặng nề.

Chiến tranh đã lùi xa, cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước của nhân dân ta đã giành được thắng lợi hoàn toàn. Tổng kết sau chiến tranh, nguyên nhân dẫn đến thắng lợi thì nhiều nhưng có một nguyên nhân nho nhỏ đã góp phần rất lớn để đánh thắng đế quốc Mỹ xâm lược, đó là "Nghệ thuật đánh du kích". Vâng! Du kích chiến hay nói nôm na là cách đánh du kích của ta vừa linh hoạt, sáng tạo vừa độc đáo, táo bạo đã bao phen làm cho kẻ thù bạt vía, kinh hoàng.

Minh chứng về nghệ thuật đánh du kích, trong cuốn Vành đai Bình Đức diệt Mỹ đã ghi lại lời kể của ông Nguyễn Tiến Châu, một du kích vành đai tiêu biểu, kiên cường bám trụ một tấc không đi, một ly không rời: "Du kích Bình Đức tụi tui hồi đó sống bằng mìn và lựu đạn không hà. Nghĩa là thiếu gì thì thiếu chớ không thể thiếu mìn và lựu đạn được. Bọn địch không ngờ tụi tui lại dám chốt ngay sát chân hàng rào thứ nhứt, cách lô cốt của tụi nó chưa đầy 100m. Thiệt tình cũng chẳng phải mình gan, nhưng đây là nơi an toàn nhứt vì địch không ngờ tới nên tụi tui tránh được những tổn thất, hy sinh do bom pháo. Sống sát nách địch, tụi tui chỉ đánh bằng mìn và lựu đạn gài, bằng giàn thun bắn lựu đạn; thiếu lựu đạn thì chui vào hàng rào gỡ mìn và lựu đạn của địch để đánh địch. Thiệt bất đắc dĩ tụi tui mới nổ súng, bởi chỉ cần nghe một tiếng súng là pháo, cối nó dập tơi bời và sau đó là hàng tiểu đoàn bộ binh chà đi xát lại".

Sự sáng tạo, đỉnh cao của nghệ thuật đánh du kích có lẽ là cái giàn thun bắn lựu đạn, đơn giản và hiệu quả. Qua sử liệu, qua tìm hiểu, tôi được biết người có sáng kiến làm ra cái giàn thun bắn lựu đạn là ông Tư Bốn (tên gọi thân mật của Trung tướng Nguyễn Việt Thành, nguyên Giám đốc Công an Tiền Giang, nguyên Phó Chánh Văn phòng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng) và tôi đã tìm đến ông, để được nghe ông kể về chuyện này. Giọng Trung tướng trầm và ấm: "Cái giàn thun bắn lựu đạn là do sáng kiến của tôi và tôi là người sử dụng giàn thun khá hiệu quả, không chỉ bắn xa ngoài 300m mà còn bắn rất chính xác. Coi vậy chớ theo thời gian lịch sử, giàn thun bắn lựu đạn đã đi vào huyền thoại với những cái tên gọi khá mỹ miều tôi từng được nghe: Nào là "pháo hãm thanh", "cối tự hành", "nỏ thần thời chống Mỹ", kể cũng không có gì cường điệu. Tôi còn nhớ một hôm, chú Chín Hải (Lê Văn Phẩm, nguyên Phó Bí thư Khu ủy Khu 8, nguyên Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Mỹ Tho) đi họp về, có nói nơi nào đó bắn lựu đạn bằng cái ná thun và biểu tôi làm thử. Từ đó, hình ảnh cái giàn thun bắn lựu đạn cứ thoắt ẩn, thoắt hiện trong đầu. Cái ná thun thì hồi nhỏ, tôi "rành sáu câu" nhưng tìm đâu ra dây cao su cho giàn thun này bây giờ? Cái bao da may bao lớn? Thân ná chọn loại gỗ gì, cỡ cùm chân hay bắp vế? Không phải chuyện đùa, thao tác nửa chừng mà đứt dây, gãy ná là "bỏ mẹ". Chuyện cái giàn thun bắn lựu đạn dài dòng lắm! Tóm lại, trong cái khó ló cái khôn, những giây phút hiếm hoi ngã mình trên cánh võng, bất chợt tôi đã nghĩ ra. Có ai ngờ rằng, cái cọng dây thun nhỏ xíu thường dùng buộc các bịch mũ đựng hàng, buộc bịch đựng nước ngọt đã làm cho bọn Mỹ-ngụy thất điên, bát đảo. Một cây làm chẳng nên non! Từng sợi thun nhỏ được kết với nhau thành từng sợi cỡ ngón tay; từng sợi thun cỡ ngón tay lại được bện xoắn với nhau thành từng sợi cỡ cùm tay, bắp tay. Giữa hai sợi thun đã được bện xoắn nhiều lần, có một cái bao da dùng để đựng quả lựu đạn. Thân ná là hai thân cây cỡ bắp đùi rời nhau, cơ động dễ dàng, tiện lợi hơn khi sử dụng cây tại chỗ. Năm lần bảy lượt, làm tới làm lui, cuối cùng cái giàn thun bắn lựu đạn cũng hoàn thành. Lại lao vào tập bắn! Nhiêu khê lắm, khó khăn không kém gì khi làm cái giàn thun. Tập bắn thẳng đến tập bắn cầu vồng; tập bắn xa, bắn gần; tập bắn sao cho lựu đạn vừa chạm đất là nổ, thậm chí còn cho nó nổ chụp từ trên không xuống. Thuần thục rồi mà khi vào bắn thật, đã xảy ra một số trường hợp đứt dây thun, gãy giàn, lựu đạn rơi tại chỗ "chạy thấy mẹ". Nói vậy thôi, chớ giàn thun bắn lựu đạn đã phát huy hiệu quả chiến đấu rất cao. Bọn địch kinh hoàng vì bất ngờ lựu đạn từ trên trời rơi xuống, không biết đằng nào mà đối phó. Bằng cách sử dụng lựu đạn gài, chốt chặn đường tiến quân của địch; bằng cách gài lựu đạn chặn trước chặn sau; gài trên bờ, gài dưới mương và dùng giàn thun bắn lựu đạn vào đội hình địch khi chúng co cụm, chúng tôi đã gây cho địch nhiều tổn thất nặng nề!".

Trầm ngâm một chút, ông nói tiếp: "Sau Hiệp định Pari, địch không những không chấp hành nghiêm chỉnh  mà còn xua quân thực hiện kế hoạch "cắm cờ giành dân, lấn đất", "phá thế da beo", "tràn ngập lãnh thổ". Lấn chiếm tới đâu, chúng cho đóng đồn, bót tới đó. Không đủ sức đánh bức hàng, chúng tôi đã dùng giàn thun bắn lựu đạn đánh bức rút hàng loạt đồn, bót địch. Quan sát thấy địch nổi lửa nấu cơm là chúng tôi dùng "pháo hãm thanh" bắn vào đồn vài quả lựu đạn. Bắn ngày này qua ngày khác, không theo một quy luật nào. Khi thì chỉ cách nhau vài ba phút bắn vài ba quả, khi cách nhau một vài tiếng đồng hồ bắn thêm mấy quả nữa. Bị đói, bị thương, bọn địch la khóc rần trời, còn tinh thần thì hoang mang, lo sợ cực độ. Bởi, bắn lựu đạn bằng giàn thun không nghe tiếng "đề pa", không nghe tiếng rít; bỗng dưng lựu đạn từ trên trời rơi xuống nổ cái oành! Không biết lúc nào mà trốn tránh, không có cách gì để đối phó. Cuối cùng, địch đành phải bỏ đồn tháo chạy"…

Ghi chép của Đậu Viết Hương

Tương phản
Đánh giá bài viết(0/5)

THỦ TỤC HÀNH CHÍNH THỦ TỤC HÀNH CHÍNH

VĂN BẢN ĐIỆN TỬ VĂN BẢN ĐIỆN TỬ

HỆ THỐNG VĂN BẢN HỆ THỐNG VĂN BẢN

Văn bản chỉ đạo điều hành

Công báo Tiền Giang

Góp ý dự thảo văn bản

Cơ sở dữ liệu văn bản pháp luật

THỦ TỤC HÀNH CHÍNH THỦ TỤC HÀNH CHÍNH

Dịch vụ công trực tuyến

CSDL Quốc gia về TTHC

Dự án mời gọi đầu tư Dự án mời gọi đầu tư

Thông tin quy hoạch

Quy hoạch tổng thể

Quy hoạch sử dụng đất

Quy hoạch xây dựng

Quy hoạch khu, cụm công nghiệp

Quy hoạch ngành

Quy hoạch khai thác tài nguyên thiên nhiên

Quy hoạch thu gom, xử lý chất thải

Báo cáo thống kê

Báo cáo kinh tế - xã hội

Số liệu thống kê

Niên giám thống kê

Thông tin cần biết

Thông tin thời tiết

Giá cả thị trường

Công khai tài chính ngân sách

Công khai hiện trạng sử dụng đất

Đầu tư, mua sắm công

Thông tin đấu giá

Thông báo tìm kiếm người vắng mặt tại nơi cư trú

Địa chỉ hỗ trợ doanh nghiệp

Hội nghị Xúc tiến đầu tư năm 2018

Lễ hội Văn hóa, Thể thao và Du lịch năm 2019

Đối thoại doanh nghiệp Đối thoại doanh nghiệp

DOANH NGHIỆP DOANH NGHIỆP

Slideshow Image 1

LIÊN KẾT LIÊN KẾT

Thống kê truy cập Thống kê truy cập

Đang truy cập:
Hôm nay:
Tuần hiện tại:
Tháng hiện tại:
Tháng trước:
Tổng lượt truy cập: